Tr¨ng giµ
Thắp lửa sang canh đợi nguyệt lên
Canh tàn gió lạnh thổi triền
miên.
Trời xa nhu nhú vành trăng bạc
Bến cuối lao xao một bóng thuyền.
Có lẽ trăng già quên bước chạy
Hay chăng trái đất mãi quay
nghiêng ?
Thương con cuốc lạc trong lùm
vắng
Mãi đợi trăng già khóc suốt đêm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét