Hån ®¸
Bình
sinh ẩn tích chốn lâm tuyền
Kẻ
đục, người lăn cũng lắm tuồng,
Dựng
móng còng lưng, nào trách móc
Xây
tường gãy đốt, khỏi nguồn cơn.
Bao
dung tự tại vươn thành núi
Thoáng
đãng kiêu hùng vững nước non.
Phá
núi, dời ngàn dù đổi dạng
Nhưng
hồn vẫn giữ tấm keo sơn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét