Thứ Tư, 30 tháng 4, 2014

ĐÁM MA XỨ NGƯỜI

§¸m ma xø ngư­êi
Tối ấy nhà bên bỗng sáng đèn
Lờ vờ, lành lạnh… thoảng trầm hương ?
Lời than vọng lại, buồn tan tác
Cụ ấy đi xa, lối khác thường !!!
Huyệt mộ chưa đàm, không kẻ hẹn
Thân cô biệt hướng, lắm người dưng.
Im kèn lặng trống đi như đến,
Chẳng biết linh hồn có chốn nương ?

TRĂNG GIÀ

Tr¨ng giµ
Thắp lửa sang canh đợi nguyệt lên
Canh tàn gió lạnh thổi triền miên.
Trời xa nhu nhú vành trăng bạc
Bến cuối lao xao một bóng thuyền.
Có lẽ trăng già quên bước chạy
Hay chăng trái đất mãi quay nghiêng ?
Thương con cuốc lạc trong lùm vắng

Mãi đợi trăng già khóc suốt đêm.

Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

KHUẤT LỐI XƯA



KhuÊt lèi x­ưa
Độ ấy người xa khuất lối xưa
Thời gian thấm thoắt đã bao thu,
Sương buồn lơ đãng vương từng lá
Gió thoảng mơ hồ rải sợi mưa.
Lá ước xanh trên nhành thuở nọ
Nhành mơ vàng rụng lá bây giờ.
Người đi biệt xứ chưa quay lại
Lối cũ muôn chiều khắc khoải mơ.


BÌNH MINH CỦA BIỂN

B×nh minh cña biÓn
Ngút mắt ra khơi những cánh buồm
Vời xa dải sóng trắng mênh mông,
Bờ yêu biển, đợi triều từng phút
Biển nhớ bờ, dào dạt suốt năm.
Sợ biển buồn đìu hiu ngọn sóng
Lo bờ đau thắc thỏm sâu nông.
Bình minh giữa đại dương lai láng
Biển bãi tương phùng thỏa ước mong.

TRĂNG TRÒN

Tr¨ng trßn
Thật khéo treo trăng giữa đỉnh trời
Cho màu lá biếc hóa vàng tươi ?
Đèn đăng, lối phố khi mờ tỏ
Mắt thẳm, môi ai chợt hé cười.
Lãng đãng duyên thầm trong gió nổi
Mơ màng cuộc hẹn dưới trăng soi.
Canh thâu ngắm ngọc bên khung cửa
Gác nguyệt sao mình chú cuội thôi ?



TÂM SỰ CỎ HOA

T©m sù cá hoa
Đợi nắng, chờ mưa mộng tưởng chi
Mai tươi, xế úa mặc xuân thì.
Đan tơ rải thảm vui chân lạ
Nhú lá đơm hoa rộn tứ thi.
Lúc mượt vào bình trưng trước trướng
Khi tàn nhập rác dấu âm ti.
Duyên đời trôi nổi theo mưa nắng
Chửa đủ còn lo nỗi kẻ si ! 

ĐÓA MƠ

§ãa m¬
Chợt tới mai nay gió ấm về
Mang theo vạt lụa nắng vàng tơ
Xa xa phía núi đôi chim liệng
Thỉnh thoảng ven bờ cánh sóng xô.
Bóng dáng đông tàn đang ở lại
Hình hài xuân sắc sẽ xa mờ.
Thời gian đốt cháy đời cây cỏ
Sót lại tình ta nở đóa mơ.


NGƯỜI ĐI CÓ BIẾT


THOẢNG CHIỀU BÊN SÔNG


TRĂNG HẸN

Tr¨ng hÑn
Trăng cao gửi bóng sóng lừng rung
Khuất dưới ngàn mây lấp lánh hồng,
Trước tháng dầu non, mà chẳng nhạt
Sang tuần mặc khuyết, cũng không sờn.
Quỳnh - giao hẹn ước đêm trăng tỏ
Cói - vạc mơ mòng tối nguyệt non.
Đến hẹn lại về không lỗi hẹn
Ngàn năm tròn khuyết vẫn keo sơn.

HỒN ĐÁ

Hån ®¸
Bình sinh ẩn tích chốn lâm tuyền
Kẻ đục, người lăn cũng lắm tuồng,
Dựng móng còng lưng, nào trách móc
Xây tường gãy đốt, khỏi nguồn cơn.
Bao dung tự tại vươn thành núi
Thoáng đãng kiêu hùng vững nước non.
Phá núi, dời ngàn dù đổi dạng
Nhưng hồn vẫn giữ tấm keo sơn.



TRĂNG NON

Tr¨ng non
Vạt nắng hoàng hôn khuất núi xa
Vành trăng đầu tháng nhú la đà.
Trông sang bến cạn mờ sương bạc
Ngó xuống đồng sâu ngút ánh tà.
Thấp thoáng bầy chim trên bóng ráng
Leo heo đốm lửa dưới thôn nhà.
Chân đi vô định tình lai láng
Hỏi mảnh trăng non có thiết tha ?

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

GÕ CỬA NÀNG THI

Gâ cöa nµng thi
Ta thường sống lại những ngày xưa
Về cụ hàng rong, bác sửa  xe…
Với bóng mây chiều trên núi vắng,
Và dòng nước sớm ngã non về.
Nghĩ suy số phận khi may rủi
Trải nghiệm duyên cơ lúc tỉnh mê.
Cuộc sống đa đoan khôn hiểu nổi
Nên chi gõ cửa cậy nàng thi.

BÊN LỀ PHỐ


Thuở ấy quê tôi bát ngát rừng
Hàng cây rợp bóng rủ quanh sân,
Sang nhau bách bộ nghe chim hót
Xuống bến du thuyền vọng sáo ngân...
Nắng đổ triền miên dòng cạn kiệt
Mưa sa nổi dạt núi hoang dần...
Tìm đâu lối cũ, người quen cũ
Xóm núi bây giờ phố thị dân ?

Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

THU PHAI



Thu phai
Nắng đã phai dần, gió nhẹ bay
Màn trời đỏ úa giữa ngàn cây.
Xa xa thấp thoáng đàn chim lạc
Tít tắp mơ màng dải lụa mây.
Tóc đã pha thêm màu kí ức
Tình còn giữ lại nét men say. 
Cầu vồng phía núi tan dần sắc
Dạ khúc thu buồn nhịp lắt lay.