Ai buông thơ thẩn xuống dòng trôi
Để bến trầm tư nỗi u hoài.
Ai xây giấc mộng trên nhung lụa
Cho mỗi ngày qua tình lẻ loi ?
Ai nhặt lá thu giữa bước đời
Để cành lá rụng mãi không thôi.
Ai hay màu tím là chung thủy
Để nhuộm hoàng hôn một góc trời ?
Sao lại bồng bềnh những đóa mây
Để gió hoang phi chẳng ngừng bay.
Ai đã bẽ bàng gieo lời cuối
Để mắt trung nhân lệ vơi đầy ?
Sao lại mùa xuân giữa bốn mùa
Để hoa nên thắm, ý nên thơ.
Sao lại là em trên cõi giới
Để hồn ta đắm suối tình mơ ?
1966
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét