Bữa ấy chúng mình mới
quen nhau
Chưa dám nói lời tận đáy
sâu,
Chùm hoa phượng vĩ rơi
ngơ ngác
Thẹn hộ hai ta cái chạm
đầu.
Bởi tốp máy bay chúng bổ
nhào
Ta rời sân cỏ chạy cùng
nhau,
Duyên cơ hai đứa chung
hầm núp
Nên tự sinh ra cái chạm
đầu.
Phượng vĩ vô tư rơi rơi
mau
Chúng mình chẳng được
trốn thêm lâu,
Khi đã yên bình trời Kỳ
Bắc
Để cái chạm đầu… cho mãi
mai sau.
1965
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét