Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

MƠ VỀ NƠI ĐẮM SAY


Trong cơn mê nắng trưa hè đổ lửa
Cánh đồng khô cây cỏ đã vàng hoe
Phía xa xa những cánh rừng vút gió
Phố núi hoang sơ xao xác lối về.

Trong cơn mê mùa xuân đã hết thì  
Những ngày thơ xa đi vô tư lự
Ngỡ còn lại đêm đông dài xa xứ
Bao khát khao cô tịch giữa trùng sa.

Trong cơn mê hiện về bao xót xa
Mảnh tình tàn bên lá hoa lay lắt
Những giọt lệ chim trời rơi vương vất
Trên đường bay vào cõi hư không...

Bỗng tỉnh lại dưới bầu trời đầy trăng
say tắm mình trong bình minh ửng nắng.
như xích lại bên nhau tự tình đằm thắm
bao cảm thức ngọt ngào giai điệu yêu thương.


Ta mơ về dải đất quê hương
Trong ký ức đầy vơi niềm trắc ẩn
Dáng người quê long đong lận đận
Điệu ví đêm tàn tha thẩn trong sương.

Mơ làn gió bay trên biển mênh mông
Mê mải ngàn năm xô bờ vỗ sóng,
Mơ hạt mưa rơi xuống rừng sâu thẳm
Lắng đọng nên nguồn màu xanh non tơ.

Mơ về những ngôi sao đêm mưa
Giữ lại cho đời tia sáng ngàn xưa,
Mơ gặp một đóa quỳnh chợt nở
Thanh sắc giao hòa đằm thắm canh khuya.

Ôi tình yêu còn ở lại trong ta
Từ độ ban đầu mặn mà kỷ niệm
Vẫn đi về đắm say và dâng hiến
Thi vị cuộc đời còn mãi thiết tha.

                                               1999

DẤU YÊU TUỔI THƠ

DÊu yªu tuæi th¬

Thế là tuổi thơ đi qua
Như vạt nắng trước hiên nhà đã tắt
Và một khoảng trời màu trăng ẩn khuất
Một con đường sọc trắng phía mờ xa.

Bài thơ xưa ai dấu dưới gốc đa
Mưa lén đọc nhạt nhòa đi mấy chữ
Gió ngày xuân xôn xao con tim nhỏ
Nẻo đường làng lai láng nắng xa xa.

 Có lẽ dại khờ nên chẳng nói điều chi
Khi lời nhắn in hình trên ánh mắt
Trong bàn tay ấm mềm bắt chặt
Trước lúc đôi đường theo hướng phân ly.

Có lẽ bây giờ một hạnh phúc đơn sơ
Và ước vọng neo bờ trong cuộc sống
Đâu còn nữa ngày tuổi thơ mơ mộng
Ở bên người yêu ấp những vần thơ.

Thế là ngày xưa vội vã đi qua
Nhẹ như cánh phượng hè rơi trước lớp
Ta và người chẳng thể nào biết được
Đến bây giờ đã xa, rất xa...

                                                  1969

BỒI HỒI

Båi håi

Đôi tay mềm còn ấm mãi lưng anh
anh bất chợt ngỡ mình trong ảo mộng
ngoài sương trắng rơi rơi từng giọt lạnh
giữa lòng anh lai láng giấc mơ hồng.

Vạt tóc mềm tỏa hơi ấm vai anh
anh hoài tưởng mênh mang điều kỳ diệu
gió và nắng đốt thiêu con đường quạnh
môi giao môi đắm đuối nụ hôn nồng.

Gió ngoài sông lay khẽ áng mây hồng
nắng nhè nhẹ rải vàng lên mặt sóng
trong cảm thức một cánh buồm chợt hiện
chở đôi ta lên đầu phía thượng nguồn.

Có phải bầu trời đã nhỏ lại không
Hay là bởi bờ mi em khép lại
có phải đất dưới chân mình run rẩy
trong trái tim rộn rã bâng khuâng ?

Đôi tay mềm nắm chặt bàn tay anh
nghe xao xuyến không lời trong nhịp thở
nhớ những ngày gian nan cách trở
với giấc mơ đằm thắm tấm tình trung.

Tình cập bờ bến cũ một dòng sông
nước phẳng lặng soi gương đời trôi nổi
điều chưa nói mãi là điều muốn nói
như là thơ là nhạc phải không em ?

                                                    1988

NHỊP TIM DẠI KHỜ

Ánh đèn trên phố lung linh
Tan trường ta bước một mình dưới đêm
Lát rồi ta lại gặp em
Mà nghe nhịp gõ con tim dại khờ.
Nhớ ngày dưới mái trường xưa
Mắt trao ánh mắt qua khe vách tường.

Để từ bữa ấy nên duyên
Đến nay còn mãi nhịp tim dại khờ.

     1985

HẠNH PHÚC GIẢN DỊ


Anh đâu phải là mây để so dài mái tóc
đâu phải mặt trời mọc để sánh hồng má em.

Đâu phải là cánh chim để liệng bên em hót
đâu phải là bờ cát cho em mềm gót chân.

Đâu mạnh thường quân như chàng trai lãng tử
đâu phải là lửa đốt cháy tình đêm đông.

Vẫn muốn làm trái tim của ta cùng nhịp đập
để có một tình yêu luôn thuỷ chung son sắt.

Em ơi! Ngày hạnh phúc là khi bình minh hồng,
mây trắng bay bồng bềnh,chim hót lời thánh thót,
biển dịu êm bờ cát. Chúng mình đi bên nhau...

1977 

YÊU EM, NHỚ EM


Yêu em như tiết học đầu năm
không hay giờ tan lớp.

Yêu em như quyển vở mới tinh
chưa biết lúc hết trang.

Yêu em không nghĩ tới đêm mưa
hay là ngày tạnh.

Nhớ em quên gió lạnh đông về
và nắng lửa hè sang.
                                1977

GỬI NẮNG XUÂN THÌ


Ta gom nắng hạ lâu nay
Giữa sông đã cạn, trong cây đã vàng.
Nhặt nắng thu buổi sóng tràn,
Nắng đông trong giá rải ngang chân trời...

Ta mơ sắc nắng xuân tươi
Sáng trong đôi mắt của người ta yêu.
Bên trời bụi nắng phiêu diêu
Hồng hoang man mác những điều chân quê.
Nắng buồn những cuộc chia ly
Nắng đớn đau bởi những gì nhạt phai.
Nắng rơi từ phía mặt trời
Cho ta muôn thuở đầy vơi nỗi niềm.

Mai nhờ chim én mùa xuân
Nắng tươi ta gửi cho em một ngày...

                                                1973

HOA GIẤY


HOA GIẤY

Nắng giữa trưa hè cháy rát lưng
Còn đây hương sắc lúc tàn xuân
Với những cánh hồng xen lá mỏng
Như áo giai nhân vướng cõi trần.

Trong mái nhà quê chỉ một tầng
Từ xa em có nhận thấy không ?
Sau cành hoa thắm mơn man gió
Lắm nhụy mà sao chẳng ngát hương ! 

Thôi đừng đến hạ có hơn không
Với một mùa xuân đã nao lòng.
Tươi Xuân, héo Hạ làm em sợ
đau cánh bèo tàn dưới bến sông.

Anh ơi hoa giấy ửng sắc hồng
Như thể mai vàng của tiết xuân,
Theo mùa đổi sắc hoa vẫn thế
Vẫn ở bên anh tỏa hương nồng.

                                       1986

BIỂN VÀ CÁT


Nhìn ra xa màu biển thiên thanh
Gần bên bờ, biển chung màu cát
Từng hạt mịn, mát mềm chân chất
Sải cánh dài, cát ôm biển sâu.

Giữa hai phần ranh giới mênh mông
Lộng đục - khơi trong muôn màu sắc biển
Khi giận dữ sóng chia bờ từng mảng
Cát lỡ làng đi đâu, về đâu?

Cát dãi dầu làm đáy biển sâu
Nhận vị chát cuộc đời trầm lắng
Cát lặng lẽ thâu từng nhịp sóng
nên bản tình ca đến biển bạc đầu.

Dẫu biển khi đổi sắc thay màu
vẫn bên cát hóa thân bờ rộng.
Cơn thủy triều ra khơi vào lộng
Chở cát mềm đi suốt nông sâu.

Xin được làm hạt cát nhỏ nhoi
Tan vào sóng rồi kết thành bãi rộng.
Xin không là trái tim xao động
Nếu tan rồi còn lành được nữa đâu.

Bờ dịu dàng ôm trọn biển sâu
Sóng nhè nhẹ vỗ bờ âu yếm.
Xin đừng là con thuyền vô bến
Suốt cuộc đời khát đỗ, lênh đênh…

Biển nồng nàn bản nhạc ngày đêm
Bờ thong dong trải lòng trước biển.
Xin không là dạ tràng vô định
Cườm cát tan rồi xe mãi nào yên...

                                          1980

CHIM ÉN NÓI GÌ


Xuân nay chim én lại về
Vẫn tung cánh liệng nói gì thế xuân ?
Lời xưa như vẫn dịu êm
Dẫu qua nắng đổ, gió rền, mưa sa.
Lời nay vẫn những lời qua
Dẫu cây thay lá, dẫu mùa chuyển giao.
Nghe trong lời én trên cao
Là lời yêu dấu hôm nào trao xuân.

Lời yêu son sắt trái tim
Dường như chim én giữ nguyên cho đời.

                                                   1968

NẮNG THEO EM VỀ



Ngày ấy đôi mình đến với nhau
(Họ hàng hai đứa chửa quen lâu,
Dẫu chỉ cách xa vài chục dặm),
Vào tiết đầu xuân nắng tươi màu.

Rạp cưới đùng đình kết hoa ngâu
Nắng vào ly rượu, núp chẹn cau
Quan viên hai họ vui chúc tụng
Ta - mối tình đầu trao cho nhau.

Nghe nói vàng mười và bạc trắng
Đúc nhẫn cô dâu mãi phố xa.
Mà ngón tay em thì đỏ nắng
Nắng đã theo em về tận nhà…

Nắng hứa cùng đi đến tuổi già
Nắng thưa dùm mẹ với cùng cha
Dẫu ở mai kia đời dâu bể
Vẫn mãi bên nhau tình thiết tha.

                                        01-1971

CHỢT



Mến anh qua giá rét trong đêm dài mùa đông,
Nhớ anh từng hơi thở giữa ban mai ửng hồng…
Chợt biết mình không thể
Yêu anh –  thuần đàn ông.

Mến anh trong siêu thị trên cung bậc cầu thang,
Nhớ anh từng giai điệu âm thanh xe đời sang…
Chợt hiểu mình không thể
Yêu anh –  mạnh thường quân.

Rồi hôm đi qua rừng vướng chân chùm hổ thẹn,
Chàng trai lạ hiện hình gỡ gai trên má thắm…
Chợt nhớ thương một lần
Để yêu dài năm tháng…

                                                           1970

NHÀ HAI CHÚNG MÌNH

                            
    Gửi V.T.A.Đ

Nhà hai chúng mình bên bờ biển xanh
Đêm ngày chung nghe sóng vỗ.
Cha mẹ thương yêu, cho vào trường từ nhỏ,
Hồi lên cấp ba: thân quen từ đó
tâm tình gắn bó, say mê.

Anh vào đại học xa quê, ba mùa hè chưa trở lại,
Nhớ em sớm, trưa, chiều, tối,
mơ ngày được sống bên nhau...

Tiếng sáo trưa hè vang vọng rừng sâu
anh nhớ mùa phượng đỏ,
Ánh trăng thu lung linh cành lá
anh tưởng đêm hè môi thắm trao hôn,
Quyển vở anh ghi, cái bút anh cầm
muốn viết tên em, viết mãi…

Đời nghèo chỉ có vần thơ gửi tình qua sông núi
Trong như nước suối mai,
rộng hơn bờ biển trải,
Chắc em vui những buổi đợi chờ anh.

Hoa nở thắm ngày xuân,
chim rộn ràng thêm cánh mới.
Hai đứa chung đi đường đời vời vợi:
- Em là cô giáo tương lai,
- Anh là kỹ sư kinh tế ngày mai...

Hôm gặp lại nhau,
chúng mình vẫn chưa hẹn ngày về cưới.
Dưới hàng phi lao mát rượi:
anh ngồi đọc sách ngâm thơ,
đôi mắt em cười,
biển rạng ước mơ...


                                                    Hè 1968

BÂNG KHUÂNG



Nắng lai láng bâng khuâng
Khu giảng đường lặng đứng
Hồng phai màu hoa phượng
Gió rì rào lay động
Lời chia vội vã buồn.

Anh dấu lòng
Nỗi nhớ bâng khuâng
Vào chiếc cặp đầy trang giấy trắng
Nếu vô tình rơi và có người bắt gặp
Sẽ in dấu hình bóng em…

Anh như hàng cây trước giảng đường
Ngả nghiêng rồi hát,
Như con đê ven sông Hồng
Lượn vòng theo dòng nước.
Nghĩ về em bâng khuâng, bâng khuâng...

                                                    1967

BAO ĐIỀU CHƯA NÓI



Anh biết em ở tốp đầu
Anh sau mấy bước có đâu xa vời.
Bởi chưng khó nói em ơi
(Nhỡ khi chúng bạn trêu cười thì sao ?)
Nên chi chẳng vượt lên chào
Bâng khuâng, lẳng lặng đi sau một mình.

Thế mà mua nở tím đường
Trinh nữ tủm tỉm gánh sương lên bờ
Bướm vàng bay lượn thẩn thơ
Suối xa róc rách hỏi nhờ lối ra...

Mong em thấu nỗi lòng ta
Bao điều chưa nói chỉ là lời yêu.

                                        1964   

SAO LẠI LÀ



Ai buông thơ thẩn xuống dòng trôi
Để bến trầm tư nỗi u hoài.
Ai xây giấc mộng trên nhung lụa
Cho mỗi ngày qua tình lẻ loi ?

Ai nhặt lá thu giữa bước đời
Để cành lá rụng mãi không thôi.
Ai hay màu tím là chung thủy
Để nhuộm hoàng hôn một góc trời ?

Sao lại bồng bềnh những đóa mây
Để gió hoang phi chẳng ngừng bay.
Ai đã bẽ bàng gieo lời cuối
Để mắt trung nhân lệ vơi đầy ? 

Sao lại mùa xuân giữa bốn mùa
Để hoa nên thắm, ý nên thơ.
Sao lại là em trên cõi giới
Để hồn ta đắm suối tình mơ ?

                                                    1966

CÁI CHẠM ĐẦU



Bữa ấy chúng mình mới quen nhau
Chưa dám nói lời tận đáy sâu,
Chùm hoa phượng vĩ rơi ngơ ngác
Thẹn hộ hai ta cái chạm đầu.

Bởi tốp máy bay chúng bổ nhào
Ta rời sân cỏ chạy cùng nhau,
Duyên cơ hai đứa chung hầm núp
Nên tự sinh ra cái chạm đầu.

Phượng vĩ vô tư rơi rơi mau
Chúng mình chẳng được trốn thêm lâu,
Khi đã yên bình trời Kỳ Bắc
Để cái chạm đầu… cho mãi mai sau. 

                                  1965

TÓC EM



Tóc em là một làn mây
Chưa ai đủ cánh để bay lên trời.
Tóc em là vạt sóng khơi
Thuyền ai trôi mãi chưa lời tri âm.

Tóc em là dải áo mềm
Chỉ ai nối mãi phải kim đã tù.
Tóc em là điệu hát ru
Đàn ai lại đứt đến chừ chưa dây.
Tóc em là lá rừng cây
Con ve ai vẫn suốt ngày nỉ non…

Xin đừng ai vuốt tóc em!
Khổ đời ta một trái tim si tình.


                                        1967

MỜ SƯƠNG KHÓI





Rồi một ngày xa, em riêng đi
Đường trường ngàn dặm dấu chia ly
Ai biết chia tay băng giá thế
Thì thôi mộng ước để làm chi.

Ta ngẩng nhìn trăng ngỏ đôi lời
Trăng tàn ta nói với ta thôi.
Ta theo tiếng gió gieo đôi khúc
Gió lặng thơ ta rụng tả tơi.

Những rối tơ lòng ngày cách trở
Trong lời non hẹn với sông thề
Cũng đành đơn bóng tương tư vậy
Chim trời hợp tổ biết mấy khi.

Sớm nay xuân vẫn mờ sương khói
Xuân đã trôi qua độ mấy thì ?
Hương tỏa thoảng thơm trên nhành bưởi
Cánh đào chăng nhớ đợi ta về ?
 1990

Thứ Tư, 5 tháng 6, 2013

MƯA NGÂU



Chiều nay trời đã sang thu
Đàn chim Ô thước bay về tìm sông
Hai người đôi bến đợi trông
Giọt ngâu đẫm lệ nỗi lòng Chức – Ngưu

Ngân Hà trăng gió đìu hiu
Nhịp cầu Ô thước dập dìu hồn thơ
Thương nàng Chức Nữ năm xưa
Mỗi năm một chuyến đội mưa thăm chồng.

                                                      2004

HƯƠNG XOAN





     Ngày xuân se lạnh heo may
Hoa xoan tím nở vương đầy tóc em

     Một làn gió nhẹ thổi lên
Hương xoan toả ngát cả miền bồng lai.
    Khoảng trời như thể chia hai
Nửa cho ta, nửa cho người ta yêu
    Nửa ta chưa nói bao điều
Nửa em như đã dập dìu hương xoan
    Chưa lần gặp đã thấy quen
Chưa lần hò hẹn đã nên đắm nồng
    Quê mình chung núi, liền sông
Sông ôm bóng núi, để dòng quên trôi
    Nhặt từng cánh tím rơi rơi
Xuôi về kỷ niệm một thời xa xăm

    Ngày xuân còn tiết hoa xoan
Cho ai ngây ngất trong làn hương bay...

                                          2000

CHE MƯA CHO NÀNG


    
     

 Sáng nay bất chợt cơn mưa
Nàng đi qua chợ gió lùa mơn man
      Giọt nào rơi thấm vai nàng
Giọt nào rơi ướt giỏ hàng trên tay
      Hạt mưa mỗi lúc mỗi dày
Xin nàng sát lại bên này tôi che?
     Ước trời chầm chậm mưa đi
Để tôi hong gió những gì chưa khô.
                                                    1999

                                         

NƠI GẶP EM

Nơi gặp em
dưới mái trường lá cọ
nằm trên đồi hút gió
mùa đông không áo bông

Nơi gặp em lần đầu
bên bờ hoang đầy cát
tiếng biển rì rào hát
phi lao rủ bóng tròn

Nơi gặp em
những ngày chiến tranh
mùa nước lũ
trèo núi, vượt ghềnh
tìm em trong đêm
ba lô, chiếc mỳ gối
áo quần nhờ bạn thân.


Nơi gặp em
xếp chỗ cả đêm
chờ mua thực phẩm
tem vải, tem mỳ quá hạn
lại đành chờ đến tháng sau

Nơi cùng nhau
trong gian chái tạm
chuồng gà, chuồng heo
xuống ao vớt bèo
mua mùn cưa xưởng gỗ...

Nơi gặp em
một thời xuân trẻ
quên mọi ưu phiền
thời gian mãi mãi xanh.

                                 1997

25 NĂM ẤY



Hai lăm năm qua - ngần ấy xuân rồi
Ta nhận ra nhau những điều dung dị
Tình yêu trong em vượt lên tất cả
Quá khứ nồng nàn, hiện tại say mê

Ta tặng cho nhau trái chín trên cây
Của thuở chồi non lộc tràn nhựa sống
Nụ hoa đầu mùa sương mai ướt cánh
Trong mỗi tâm hồn khát vọng, ưu tư...

Năm tháng bện vào sợi xoáy nguyên sơ
Em đã khéo tay dệt thành chiếc áo
Anh mặc cho đời đi qua mưa bão  
Mồ hôi trần thấm vạt áo em trao …
                                   20-01-1996