LỠ
Lỡ rồi, trót lỡ mất rồi
Lỡ cơ ban sáng, lỡ thời hoàng hôn,
Lên ngàn, xuống biển lỡ luôn,
Lỡ say men
rượu, lỡ buồn tiếng ca,
Lỡ thương
thân phận phong ba,
Lỡ đau chiếc
lá chiều tà úa rơi.
Lỡ khéo khôn
trót lắm lời,
Lỡ ngu ngơ
để người đời nhạo khinh.
Lỡ hiểu ra
bản thân mình
Lỡ nổi trôi
nợ ba sinh giữa đời…
Van người
đừng lỡ tình tôi
Lỡ mai sau
phải một đời cô đơn !
1966

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét