Khi thæn thøc
Gốc bàng bên
kia đã choàng áo đỏ
Những chiếc lá mỏng manh trong gió rơi rơi
Phố núi hoang vu tím bầm lối nhỏ
Bóng đèn đường từng chiếc sáng lẻ loi.
Đã lâu lắm vẫn lại về ác mộng
Cha mẹ già khuất bóng chốn thiên thu
Ta trôi dạt cõi lâm tuyền xáo động
Sắc sắc không không… điệp khúc phù du.
Khi chợt tỉnh mùa xuân đang ươm nụ
Mảnh vườn hoang lộc biếc lại hồi sinh
Ta cảm thức mình chẳng khi đau khổ
Bởi đời ta còn em mãi bây giờ…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét