Thứ Năm, 25 tháng 4, 2013

CA TRÙ CỔ ĐẠM CHO EM



Đưa em về lại quê tôi
Ca trù Cổ Đạm một thời vàng son.

Nay ca nương với kép đàn
Cùng quan viên đã hợp tan mấy lần.

Nắng chiều núi Hống nghiêng nghiêng
Chạnh lòng mái đẩy bến thuyền Lam Giang.

Mai qua phía biển nồm lên
Áo tơi người lại bỏ quên bên đồng.

Ai trao em tấm yếm hồng
Để mơ đêm hội qua sông xem trò.

Thôi về, anh hát lời ru
Sắm vai xuống chiếu ca trù… cho em.

Về đi em, về theo anh
Một ngày vắng bóng, sao duyên trọn đời ?

Em bây giờ




EM BÂY GIỜ

Em bây giờ em của ngày xưa
với đôi chân mộng mơ
lướt trên đường lặng gió
vô tư và bỡ ngỡ
cỏ non khẽ đỡ gót hồng
đôi môi mọng thơm
nhuộm nắng màu hoa lựu
mái tóc thì thầm giai điệu
đôi mắt huyền nâu xa xăm …
    
Em bây giờ em của mùa đông
chết cóng chàng trai xứ lạ
qua từng đêm giá
mải mê tìm nắng xuân.

Em bây giờ em của mùa xuân
một vườn thắm sắc
gai hồng rách thịt
búp đào ngây ngất tâm tư.

Em bây giờ em của mùa thu
trăng vàng và dông tố
cánh cò theo nhau về tổ
chia vui từng sợi rơm vàng.

Em bây giờ em của hè sang
bình minh mơ màng huyền ảo
mặt đất đầy hoa thảo
một mái nhà cao cao…

                                       
Em bây giờ em của hôm nao
đi qua mưa rào,
nắng gió
không quên từng buổi chợ
chắt chiu từng hạt vàng
chăm lo từng bữa cơm canh
vì những người yêu quí.

Ước mơ giản dị
Tình nghiã chân thành…

Bốn mùa trời đất vần quanh
Em là cuộc sống gia đình hôm nay.

Yêu anh là như thế



Yªu anh lµ nh­ thÕ

Đừng nghĩ yêu bởi những bài thơ tình lãng mạn
Mà chính em cũng thăng hoa trong thực tại
                                                        đời thường,
Đừng nghĩ em khi yêu chỉ biết giận biết hờn,
Mà chính yêu thương để em không chia sẻ.

Khi yêu anh, em thực lòng yêu tất cả,
Cả những người anh thân, cả đất, cả trời.
Khi đã yêu, em chẳng còn gì khác nữa,
Chỉ có anh - duy nhất anh mà thôi.

                                                Theo giã ®«ng vÒ (2001 - 2010)
    

Người phụ nữ như em có dại khờ không nhỉ
Có bị người đời độc miệng chửi thầm em ?
Rằng: quẩn quanh chồng con, cháu chắt, gạo tiền
Chẳng khám phá “thiên nhiên” giữa thời hiện đại ?

Nhưng đã nói đi cũng cần câu nói lại
Con chim theo bầy vẫn nên những tổ riêng.
Tổ ong tách đàn khi hai chúa trở lên
Cuộc sống gia đình ấm yên riêng mình là tất cả.

Đời vẫn trải những phút giây ngắm nhìn hoa lá
Thơ thẩn, mơ màng, dạo bước dưới trăng sao.
Thưởng ngoãn đồng quê, nghe điệu ví ngọt ngào
Là chính để tâm hồn thanh tao và bình dị.

Đời là thế, yêu anh là như thế
Đừng nghĩ yêu anh chỉ những thứ vô hình.
Suốt năm dài tháng rộng trong hiện hữu nguồn tim
Em giữ mãi gia đình có anh và em. Giữ mãi…

Chiều lại về


ChiÒu l¹i vÒ

Chiều lại về một chiều mùa đông
Cơn gió lạnh se lòng người viễn xứ
Lá bàng đỏ hững hờ rơi trước ngõ
Lưu luyến một thời lộc biếc nhành xanh.

Chiều lại về một chiều cuối năm
Khu chợ phố trưng hàng chờ du khách
Vợ chồng trẻ cùng nhau đi sắm tết
Qua công viên chợt quên lối quay về.

Chiều lại về một chiều xuân quê
Chị hối hả lên xe đi chợ phố
Trên vai chị không còn rau héo nữa
Con đường làng rải thảm nắng vàng tơ.

   PHAN ĐÌNH NGÂN                                                                                   

Chiều lại về trên dòng sông xưa
Để man mác đôi bờ vầng trăng khuyết
Con đò nhỏ lững lờ trôi thổn thức
Ai nhớ ai cập bến buổi xuân thì.

Chiều lại về như mọi chiều đi
Vẫn còn đó dư âm và hoài niệm
Phút ồn ã nơi mưa rừng nắng biển
Phút bâng khuâng giữa ký ức buồn thương.

Chiều lại về nặng nỗi nhớ cố hương
Mẹ khuất bóng dặm trường từ thuở ấy,
Đi theo mẹ suốt cả thời thơ dại
Để ngậm ngùi sau độ tuổi tròn trăng...

Em trong mưa phố chiều nay


Em trong m­a phè chiÒu nay

Hôm qua tình buồn qua phố
trông hoài chẳng thấy em đâu
bởi gió mưa tầm tã quá
bóng dáng quen nhạt nhòa màu.

Hôm nay phố xá vắng người
khách xa rong chơi vồi vội
trời chiều liêu xiêu gió thổi 
biết tìm đâu dáng thân quen ?

Gió bấc quyện chân mây ngàn
khoảng trời sợi mưa đan liếp
Phố chiều đường quen láng nước
biết tìm em ở nơi nao ?

Niềm riêng mưa cũng xuyến xao 
Gió lay giọt buồn thảng thốt
Bóng ai vương dòng sũng ướt
   Mưa chiều qua phố, em đâu ?    

Lộc vừng


Léc võng

Từng cánh hoa hồng tím
Kết thành chuỗi tím hồng
Vườn ta nay có lộc vừng
Nhớ nhung bướm lượn, vui mừng chim ca.
Dẫu mùa bến chợ đầy hoa
Ta về chăm bón hoa nhà vườn riêng.

Cành vươn, rễ bén điền viên
Chuỗi hồng, chuỗi tím bên thềm đợi em.

Khi Em lặng im


Khi em lÆng im

Em chẳng nói điều chi khi nhìn anh hờn giận
Là lúc cánh chim đã bay về một nơi xa thẳm
Bóng cây tre già hiu hắt tận cuối đường
Và làn mây hồng tan tác cõi mù sương.

Khi bên anh, em quên nói một lời thương
Là lúc giá lạnh mùa đông đang ập về trước ngõ
Hàng liễu bên hồ thẫn thờ xác xơ bóng rũ
Mặt nước xanh xao lơ lửng lá sen tàn.

                                               Theo giã ®«ng vÒ (1991 - 2000)
 

Khi em lặng im phải lúc giận hờn
Đôi mắt trong em như bùng lên ngọn lửa
Có thể đốt cháy những khát khao,
 những bài thơ hẹn hứa
Có thể nhấn chìm đáy sâu
những thuyền mộng tình đời...

Đừng để một lần thêm cho em giận hờn tôi
Dẫu bởi cái vô tư của người đàn ông đơn giản,
cái bề bộn ngổn ngang
của người đàn ông nhác nhớn.
Để cái lặng im không còn đất hồi sinh,
Để chẳng bao giờ quên nói lời:
      “Em mãi yêu Anh”. 

Khi Em buồn


Khi em buån

Khi em buồn cây lá bỗng hắt hiu
Nhuộm cánh vàng rơi theo từng lối vắng 
Trong đôi mắt hoàng hôn buông đến tím
Nháo nhác bay chim lạc tổ không về.

Khi em buồn hồn gió thổi tái tê
Đường muôn lối dãi dề mưa vây bủa
Khoảng trời như ghép từng mảnh úa
Đêm mê man lơ lửng trái tim khờ.

Khi em buồn tơi tả những làn mơ
Với em, ta vật vờ xa lạ.
Khi em buồn hóa hư vô tất cả
Người đau khổ sau cùng cũng chỉ lại mình ta.

Em đừng buồn dẫu có phải cách xa
Hãy ngủ ngon trong giấc mơ có thực
Một tình yêu nồng say và dịu ngọt
Theo mùa xuân hạnh phúc sẽ quay về.

Gom nắng mùa đông


Gom n¾ng mïa ®«ng

Rồi đã một mùa đông
Những sợi nắng hoang hồng
Cuối cùng rơi xuống biển
Ta gom luồng nắng muộn
Nên sóng tình mênh mông

Rồi đã những mùa đông
Ta chờ em bên thềm
Nắng đậu vào tâm thức
Sưởi ấm miền kí ức
Câu chuyện tình lênh đênh.

                                             
                                           Theo giã ®«ng vÒ (1991 - 2000)
  
Ta quay về mùa đông
Chờ em phía cuối dòng
Thâu nắng vào bến đợi
Niềm ước ao vời vợi
Đón thuyền tình bên sông.

Ta theo nắng trời đông
Vạt về xuôi, lên ngược
Để gom vào hồn em
Dòng thời gian phía trước
Làm nên mùa yêu thương…

Lãng đãng buồn




LÃNG ĐÃNG BUỒN 

Cây buồn để lá rụng non,
Buồm buồn thuyền phải ngược dòng, trôi ngang.

Mưa buồn để gió lang thang
làm con sóng biếc mơn man mặt hồ.

Trăng buồn mây đến ngẩn ngơ
hoá làn sương, sớm tím mờ bến sông,

Buồn anh thành núi chờ mong
Buồn em nên cả một dòng khát khao...

Góc phố chiều đông


Gãc phè chiÒu ®«ng

Bầu trời thấp ngắn lại
và phố xá cao lên
Còn vài đàn chim nhỏ
Ríu rít phía hoàng hôn.

Ta cùng đi bên em
Bóng chiều buông lối phố
Vẳng điệu lí giao duyên
Bay về nơi cuối gió.

Mùa đông về gõ cửa
Chạnh lòng người tha phương
Neo bờ con phố nhỏ
Bóng chùng chiềng ven sông.

Em cho ta mơ ước
Những ngày mai xuân hồng
Vượt qua từng gian khó
Quên dặm trường phong sương.

Ta bay theo tình gió
Thức hoa tình lên hương
Rảo bước tình phiêu lãng
Vọng phố tình chiều đông.
                                               

Sợi gió


Sîi giã

Gió buông sợi gió giằng mây
Bao nhiêu tấm gió rung cây phía rừng.
Gió tung sợi gió đan sương
Vô vàn vạt gió vấn vương lưng trời.
Gió lồng sợi gió vào tôi
Nên bao la sóng dậy nơi đáy lòng.

Gió còn nhả sợi muôn phương
Xin đừng thả lưới bủa đường em đi...!
Hãy quên những khúc tình bi
Về đây gió hát những gì tươi vui.

Bên trời còn biết bao người
Bao nhiêu sợi gió… xe tôi với nàng ?

Khi thổn thức


Khi thæn thøc

Gốc bàng bên kia đã choàng áo đỏ
Những chiếc lá mỏng manh trong gió rơi rơi
Phố núi hoang vu tím bầm lối nhỏ
Bóng đèn đường từng chiếc sáng lẻ loi.

Đã lâu lắm vẫn lại về ác mộng
Cha mẹ già khuất bóng chốn thiên thu
Ta trôi dạt cõi lâm tuyền xáo động
Sắc sắc không không… điệp khúc phù du.

Khi chợt tỉnh mùa xuân đang ươm nụ
Mảnh vườn hoang lộc biếc lại hồi sinh
Ta cảm thức mình chẳng khi đau khổ
Bởi đời ta còn em mãi bây giờ…

Giá đừng


Gi¸ ®õng...

Thu về cùng với tình thơ
Thu đi để lại giấc mơ não buồn

Nếu như chẳng một mùa đông
Có đâu ấm lặng, lạnh thầm với thu ?

Để rồi bóng dáng thu xa
Còn nhành lá rụng chiều tà cô đơn.

Khoảng trời thu hóa hư không
Mưa thu rơi giọt lệ lòng diết da…

Giá đừng oán ghét băng hà
Thì đâu ghen tỵ trăng ngà, nắng trong.

Giá đừng trông ngóng ngày đông
Thì đâu não nuột, nhọc lòng với thu…

Người ơi ! Gom hết bùa mê
Đong luôn cháo lú… ném về hư vô !
Với em - trọn kiếp ngàn thu
Dẫu trời dông tố, dẫu mùa giá sương.

Tình em xứ Nghệ




Đêm thơ vui viết về em xứ Nghệ
Phút chuyện trò như vẻ kẻ tình si.
Trời đất lả lơi. Tình đời không thể.
Thơ nối mạch thơ mộng ước mãi xuân thì.

Cành hồng lắm gai, sao mà hoa thắm vậy
Gốc gạo trưa nồng, ôi biết mấy là bông.
Quê chúng mình nắng lửa, bão dông
Sao lắm giai nhân, nhiều tài tử thế ?

Chuyện xưa mẹ kể: phận Kiều long đong.
Duyên Kim trắc trở, tình chết trong lòng...

Nhưng em thầm nhủ: tình em mặn nồng,
Dẫu xa bao núi, dẫu cách mấy sông.
Tình xuôi Cửa Hội, tình lên núi Hồng,
Tình nhớ, tình trông... Tình em xứ Nghệ.

Khu vườn không còn hoa


Gió muôn chiều


Giã mu«n chiÒu

Đồng ngút mắt gió vờn ngô trổ bắp
Sông mênh mang gió cuộn sóng xô bờ
Biển dạt dào gió tung cánh buồm xa
Ô cửa sổ gió luồn qua lách cách...

Khát cơn gió vào những ngày nắng gắt
Khi xa nhau ta như gió cô đơn.
Trời lồng lộng chẳng khi nào quên gió
Như chúng mình luôn ấp ủ ước mong.

Giá như


Gi¸ nh­

Phải đâu bởi những ngày thu
Lá vàng, trái đỏ… chuyển mùa sang đông ?

Giá như anh trải tấm lòng
Em xin làm nắng rạng hồng trước mưa,
Giá như anh vẫn ngày xưa
Em xin ký ức bốn mùa tươi xanh,
Giá như anh vẫn bên em
Em xin hóa biển để thuyền anh bơi,
Giá như anh vẫn giữ lời
Em làm đốm lửa sáng nơi ngọn đèn,
Giá như anh đủ niềm tin
Thì em dâng cả trái tim si tình...

Có bao nhiêu đã vì anh
Nỡ đâu một bóng một tình chia xa...?
Xin cùng trở lại thời qua
Cho ta nay vẫn ta là của nhau !

Xanh mãi nghe Em


Xanh m·i nghe em

Tình xuân ngọt ngào lòng xuân bao dung
Giữ lại bên mình dấu hoa tàn sắc,
Bao nõn tơ và hương thơm nhụy ngọt
Kết thành trái non gửi cả sang hè.

Xanh mãi nghe em. Khi ngày hạ đang về
Lá cây biếc trĩu cành muôn trái tím
Giọt nắng bồi hồi, làn mưa bịn rịn
Bầu trời cao vời vợi ánh sao xa.

  PHAN ĐÌNH NGÂN                                         

Xanh mãi nghe em. Khi mùa hạ đi qua.
Tiếng dông bão ngày thu về gõ cửa,
Trái hè tím sang thu rồi vàng lửa,
Em đừng xa. Dẫu mùa chuyển qua mùa…

Xanh mãi nghe em. Khi mùa thu ra đi,
Trong sợi nắng bóng hình đông run rẩy
Heo may về kể từ độ ấy
Đêm thẳm sâu e ấp những làn mơ.

Xanh mãi nghe em. Khi mùa đông đang về
Lá tàn rụng. Trái lìa nhành xuống đất
Đất ấp ủ hoa thơm và chồi biếc
Đông qua rồi lại nhú một mùa xuân.

Dẫu cây cỏ thay mùa, tình xanh mãi nghe em!

Mùa đông cho Em


Mïa ®«ng cho em

Chiều đông em dại khờ
Dấu nắng vàng vào cúc
Trời đông em ngây thơ
Gửi sóng vào biển biếc.

Em không quên mùa đông
Bao vui buồn man mác,
Trời đêm xanh bát ngát
Đò neo bến trăng lừng.

Rồi mùa xuân, mùa thu
Và mùa hè xa mãi…
Chỉ mùa đông ở lại
Bên tâm hồn trắng trong.

Ta trao trọn cho em
Mùa đông từ độ ấy
Và cũng từ độ ấy
Trong em mùa yêu thương…

Ai hay mùa đông


Ai hay mïa ®«ng

Đêm đông băng giá chờ ai
Ngày đông nổi gió u hoài nhớ chi ?
Vườn đông lá úa tình si
Trời đông thăm thẳm trăng thề sương buông.

Phận mùa đông mấy ai thương
Ai hay nối nhịp mở đường tới xuân ?
Ai hay đất lạnh ươm mầm
Ai hay trái đắng ủ hương ngọt ngào ?

Đêm dài mơ đỗ trời cao
Ngụp trong giá tuyết, neo sào trên non.
Đường xa ngắn tựa que tăm
Vo tròn trái đất chỉ bằng nắm tay…

Mùa đông ngày ngắn đêm dài
Ngủ vùi lơ lửng trên cây mộng tình.
Ta về đốt lửa con tim
   Chảy tan băng giá nên miền nắng tươi…

Điều vẫn hiểu


§iÒu vÉn hiÓu

Rừng xanh thêm nhờ sánh cùng biển bạc
Núi cao hơn bởi tựa vào sông sâu
Cây cỏ tươi non nhờ nước và ánh sáng
Ta hiểu tình yêu thăng hoa từ nơi đâu!

Dẫu biển sóng rền và rừng héo hắt
Dẫu sông sâu cạn khô, núi cao lở sạt
Dẫu cỏ cây lụi tàn, nắng đổ, lũ dâng
Ta hiểu tình yêu vẫn ươm mầm nơi em!

  PHAN ĐÌNH NGÂN                                         
 

 Ta hiểu tình yêu ở nơi trái tim
Có nhịp bắt đầu, chẳng một nhịp yên,
Vẫn mãi khát khao
rừng xanh, biển bạc
núi cao, sông sâu…
cuộc đời đẹp hơn!

Ta hiểu tình yêu vững bền nơi em
Đi qua thăng trầm đến cõi bình yên
Ta hiểu ngày mai đẹp từ quá khứ
Hôm nay bắt nguồn từ buổi đầu tiên…

Nợ em chiếc áo dài




Nî em chiÕc ¸o dµi

Chiếc áo trắng chiết li
đôi guốc mộc gỗ duối
quần đen lụa xa tanh
em bận vào lễ cưới.

Mời quan viên, mọi người
Mỗi bàn:
một mâm xôi,
chè xanh, trầu thơm tươi,
mươi điếu thuốc lá sợi…

Đêm đông lòng nghĩ tới
áo dài lụa tằm tơ…
cho em bận ngày cưới,
nhưng chỉ là giấc mơ ?!

Nhờ trời:
dáng em đẹp
đôi mắt lại rất tươi
tóc đen dài tha thướt...
tâm tình vui thảnh thơi !

Cho lòng anh bối rối
nợ em chiếc áo dài
cầu mong lần cưới tới
lễ Kim Cương em ơi !