Tình yêu gia đình, tình yêu bè bạn luôn là nguồn cảm hứng vô tận. Hồn thơ lắng đọng trong tình yêu.
Thứ Sáu, 29 tháng 1, 2016
Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2016
Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016
ĐÊM TRĂNG MUỘN
ĐÊM TRĂNG MUỘN
Trăng
lên muộn
trời
đông
đêm
cuối tháng
Gió
ngoài sông
thoang
thoảng lướt qua song,
em xa xôi
dòng thanh âm
đứt quãng
phiêu
dạt vô bờ
não
nuột chờ mong.
Đêm
trăng muộn
trời
đông cuối tháng
Thời
gian đi
Nhòa
nhạt nét xuân hồng
Em
ở lại
Với
hư hao chờ đợi
Đêm
tối trời
theo
mộng bước mông lung...
Và
tận cùng
trăng
mùa đông cũng mọc
khi
chòm sao thứ cuối sắp phai tàn.
Em
gom vội
hồn
trăng rơi lả tả
bên
trời anh
chút
phiêu lãng
muộn màng... HOÀNG HÔN BÊN BIỂN
HOÀNG HÔN BÊN BIỂN
Những sợi nắng cuối xuân khuất non
Biển chếnh choáng
sóng cồn réo rắt.
Bãi cát trắng lem,
Hoàng hôn thẩn thờ
Ta người hành khất,
Gió đi qua
chong chóng biển xoay vòng.
Ngoài xa
Thấp thoáng cánh buồm
cha mơ thuyền cá bạc.
Trên bờ bóng chân trần lội cát
mẹ mơ phiên chợ cá vào đêm.
Bãi cát mặn mòi
Muống biển ngủ trong sương
Dạ tràng vấn vương cườm cát
Em vẫn còn nhớ đợi
Những hoàng hôn khao khát
Về trời đêm bát ngát trăng vàng ?
Ta bồi hồi lang thang
Dừng bên gốc phi lao cổ thụ
Cảm thức dạt về một miền quá khứ
Vật vờ,
chát mặn,
hư vô,
Vẫn neo bờ dầu dãi nắng mưa.
Hoàng hôn yên ả trôi đi
Đêm sao ập về lúng liếng
Mùa hạ sang thì lại đến.
Và ngoài kia
Sóng biển vẫn thầm thì...
Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


